NHÀ GIẢ KIM - PAULO COELHO
- Vận mệnh chính là điều anh luôn muốn đạt được. Khi còn trẻ ai ai cũng biết vận mệnh của mình là gì. Trong đoạn đời này mọi chuyện đều đơn giản và ra dám mơ mộng đủ thứ về những điều họ muốn làm trong đời. Nhưng rồi, theo thời gian, một sức mạnh thần bí sẽ tìm cách thuyết phục ta rằng con đường đời như ta mơ ước sẽ không thể nào thực hiện được đâu.
Đó là một lực thần bí xem ra có vẻ không tốt lành, nhưng trong thực tế lại giúp chúng ta đi hết con đường đời của mình. Lực thần bí này chuẩn bị cho tinh thần và ý chi ta sẵn sàng, bởi sự thật vĩ đại trên hành tinh này chính là : bất kể anh là ai, anh làm gì, khi anh thật tâm mong muốn điều gì thì điều mong muốn đó sẽ được hình thành trong cõi tâm linh vũ trụ. Đó sẽ là nhiệm vụ của anh trên Trái đất.
Tâm linh vũ trụ được nuôi dưỡng bởi hạnh phúc của con người, bởi cả bất hạnh, tị hiềm và ghen tuông nữa. Nhiệm vụ duy nhất của mỗi chúng ta là thực hiện con đường mình đã chọn. Tất cả chỉ là một. Rồi khi anh quyết chí muốn điều gì thì toàn vũ trụ sẽ chung sức để anh đạt được điều ấy
- Mình như mọi người thôi : Nhìn thế giới và thấy theo ý mình muốn chư không phải như trong thực tế.
- Con người vốn quá dễ bị lôi cuốn bởi hình ảnh và sách vở mà quyên đi ngôn ngữ cửa thế giới.
- Chỉ khi nào có khả năng thực hiện được giấc mơ thì cuộc đời mới đáng sống
- Nêu lúc nào cũng chỉ quen một vài người thôi, như ở trường đạo, thì họ sẽ thành một phần không thể tách rời của cuộc đời mình. Khi đã như thế thì họ muôn thay đổi cuộc đời mình. Rồi khi ta không thay đổi theo như họ muốn thì họ sẽ thất vọng. Vì hình như ai cũng tưởng mình biết rất rõ mọi người khác phải sống như thế nào cho đúng, trong khi lại mù mờ về cuộc sống của chính bản thân mình.
- Khi ăn tôi không làm gì khác hơn là ăn, khi chạy tôi không làm gì khác ngoài chạy. Tôi không sống trong quá khứ hay tương lai. Tôi chỉ có hiện tại và chỉ quan tâm đến hiện tại. Nếu ta lúc nào cũng ở trong hiện tại thì ta là người hạnh phúc.
- Cậu phải hiểu rằng tình yêu không bao giờ ngăn cản ai theo đuổi vận mệnh của mình bao giờ cả. Nếu để cho chuyện đó xảy ra thì đó không phải là tình yêu đúng nghĩa.
- Từ chỗ này của tôi - xa mặt đất lắm nhé - tôi học được cách yêu. Tôi biết chỉ cần mình xích lại gần mặt đất một chút xíu nữa thôi cũng đủ khiến mọi vật bị hủy diệt và Tâm linh vũ trụ cũng không tồn tại được nữa. Cho nên hai chúng tôi thân ái nhìn ngắm nhau, tôi cống hiến ánh sáng và hơi ấm còn nó cho tôi lẽ sống.
Nhận xét
Đăng nhận xét