SỐNG MÒN - NAM CAO

  • Thứ không thể nào chịu được rằng sống chỉ là làm thế nào cho mình và vợ con có cơm ăn, áo mặc thôi. Sống là làm một cái gì đẹp hơn nhiều, cao quý hơn nhiều. Mỗi người sống phải làm thế nào cho phát triển đến độ những khả năng loài người chứa đựng ở trong mình. Phải gom góp sức lực của mình vào công cuộc tiến bộ chung. Mỗi người chết đi, phải để lại một chút gì cho nhân loại. Có thú vị gì cái lối sống co quắt vào mình, cái lối sống quá ư loài vật, chẳng biết việc gì ngoài cái việc kiếm thức ăn đồ vào cái dạ dày. Đau đớn thay những kiếp sống khao khát muốn lên cao nhưng lại bị áo cơm ghì sát đất. Hỡi ôi ! Người ta đã phí bao nhiêu tâm huyết, bao nhiêu công lao để giải thoát loài người. Giesu đã phải đổ máu.
  • Lắm lúc tôi muốn tàn nhẫn quá. Tôi muốn làm một thằng bất tử, chẳng nghĩ gì đến bố, mẹ, vợ, con để khỏi cái gì vướng bận thân. Phải là những người như thế, họa chăng mới theo được cai chí của mình. Lắm lúc tôi cầu cho vợ tôi ghét tôi, làm cho tôi ghét ....

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này