TIẾNG CHIM HÓT TRONG BỤI MẬN GAI

Hôm nay cố ngồi đọc nốt vài trăm trang cuối để review sách cho đúng ngày 29/02, Nhưng không sao kịp. Kể ra cũng đáng xem 29/02 là một ngày đặc biết lắm, 4 năm mới có một lần.
Dù sao thì. Quay lại vấn đề. Một cuốn tiểu thuyết hay. Phần sex cũng khá tuyệt. Không phải là tả chi tiết đâu mấy ông nhé, nhưng rất cảm xúc, không hổ danh là lời lẽ của một y tá viết tiểu thuyết, không hề ngại ngùng. (Nên xin gắn nhãn sách 16+ nhé, mà tốt nhất ai chưa hiểu đầy đủ về vấn đề giới tính thì không nên đọc - một trong những thiếu sót ngớ ngẩn của cái nền giáo dục này.).
Tiểu thuyết xoay quanh môt gia đình ở Úc có truyền thống làm nông, chăn cừu. Giống như một bộ phim hay, tất cả các nhân vật đều được xây dựng một tính cách rõ ràng, người đọc luôn có thể hình dung được vì sao họ hành xử như vây. Nếu không thì tất cả sẽ là đồ bỏ đi.
Kỳ lạ, những người đàn ông ở đây có một điểm chung rằng họ là những kẻ hám danh vọng đến mức tưởng như không cần đến phụ nữ, cả đời họ chỉ dành cho những đồng cỏ Drogheda, những đàn cừu, đồi mía và nhà thờ. Đặc biệt là nhà thờ. Chúa đã lấy đi của Mecghi - chắc là nhân vật chính - hai người đàn ông cô yêu quý nhất. Nhưng Mecghi đã cướp được từ tay Chúa linh mục Ranfo khả kính, theo một nghĩa nào đó là như thế. Nhưng rồi cô lại phải trả nợ bằng chính con trai của mình và Ranfo. Thàng bé là một Ranfo đúc khuôn. Nó đẹp tuyệt trần, như cha nó - đức hồng y Ranfo, nhưng nó lại nguyện dâng hiến cả cuộc đời mình cho Chúa, cũng y như cha nó.
Còn những người phụ nữ. Hình như trong mắt họ luôn biết hết mọi việc. Và đàn ông chỉ được biết những gì mà người phụ nữ muốn họ biết. Những người phụ nữ của gia đình Kliri ấy. Họ đã vượt qua cả tôn giáo và định kiến để sông cuộc đời của mình lựa chọn dù phải nhận lại quá nhiều đau đớn.
Tác giả viết cuốn sách khi cùng lúc vẫn quay cuồng với công việc ở bệnh viện. Thật kỳ la, tôi nghĩ thế, làm sao người ta có thể tưởng tượng ra những hình ảnh rõ ràng cụ thể đến mức có thể miêu tả lại bằng từ ngữ. Làm như thể bà ấy đã ở đó, trải qua tất cả các sự việc ấy. Và hơn hết thảy, những lời miêu tả nội tâm quá chân thật, quá thực tế mà ta sẽ cảm nhận được chính mình trong đó hay ta đã thầy một điều gì tương tự thế ngoài đời thực.
Câu chuyện được xuyên suốt với sự miêu tả chi tiết, tỉ mì về địa lý, lịch sử, thiện nhiên, và thời tiết. Chắn hẳn một câu chuyện phải được xảy ra trong những bối cảnh như thế mới gây lên được cảm giác chân thực.
Đến đây để bài viết này nó dài ra, hehe. xin trích trang mở đầu cuốn sách và đoạn cuối cuốn sách như một lời review tốt nhất :
" Có một truyền thuyết về con chim chỉ hót có một lần trong đời, nhưng hót hay nhất thế gian. Có lần nó rời tổ bay đi tìm bụi mận dai và tim cho bằng được mới thôi. Giữa đám cành gai góc, nó cất tiếng hót bài ca của mình và lao ngực vào chiếc gai dài nhất, nhọn nhất. Vượt lên trên nỗi đau khổ khôn tả, nó vừa hót vừa lim dần đi, và tiếng ca hân hoan ấy đáng cho cả sơn ca và họa mi phải ghen tị. Bài ca duy nhất, có một không hai, bài ca phải đổi bằng tính mạng mới có được. Nhưng cả thế gian lặng đi lắng nghe, và chính thượng đế trên thiên đình cũng mỉm cười. Bởi vì tất cả những gì tốt đẹp nhất chỉ có thể có được khi ta chịu trả giá bằng nổi đau khổ vĩ đại... Ít ra là truyền thuyết nói như vậy "
"Con chim mang chiếc gai của bụi mận cắm vào ngực tuân theo quy luật bất di bất dịch của thiên nhiên; bản thân nó không biết sức mạnh nào buộc nó lao vào mũi nhọn và chết mà vẫn hót. Lúc mũi gai xuyên qua tim nó, nó không nghĩ đến cái chết sắp đến, nó chỉ hót, hót cho đến lúc mất tiếng đứt hơi. Nhưng chúng ta, khi lao ngực vào bụi mận gai, chúng ta biết. Chúng ta hiểu. Tuy thế ta vẫn lao ngực vào bụi mận gai. Sẽ mãi mãi như thế."

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này